Tôi bật cười khi cô bạn của mình bắt người yêu phải viết thư tình cho nó mỗi tuần một lần, dù hai đứa gặp nhau thường xuyên. “Cái gì càng cổ càng hiếm chứ, cảm giác đọc thư khác rất nhiều so với nhắn tin, gửi mail…” — Nhỏ nói
Thời gian trong tôi bỗng chốc quay ngược, tìm về những kỉ niệm dễ thương, trong sáng ở tuổi học trò…
Năm cấp 2 là những năm khiến tôi nhớ mãi. Lúc ấy tuổi còn khá nhỏ, nhưng chuyện tình cảm luôn là đề tài được các cô cậu lớp 8, lớp 9 nhắc tới thường xuyên. Khi đó chẳng đứa nào có điện thoại di động, chẳng đứa nào biết lên mạng như bây giờ, nên chuyện tỏ tình, thích nhau, “tán tỉnh”… cũng khác. Thời này, các cô cậu thường rất nể và ngưỡng mộ những ai học giỏi. Chỉ cần học giỏi, có tài, dù ngoại hình bình thường thôi, cũng dễ dàng được nhiều người khác phải “để ý”
Học sinh thời đó rất thích viết thư giấy rồi chuyền cho nhau trong lớp học, hoặc gửi những “thông điệp” cho nhau qua thư, vì ngại gặp mặt. Có đôi khi đang chơi nhảy dây, đá cầu, bỗng một người bạn xa lạ đến, đưa một tờ giấy được gấp kĩ lưỡng, bảo: “Có ai đó nhờ mình đưa cho bạn cái này”. Cảm giác rất thích thú, hồi hộp, vừa lo sợ, vừa vui trong lòng…
Lớp 8. Tôi đen và ốm, ngoại hình không đẹp, chẳng dễ thương, lại có nét già dặn vì là…mọt sách. Nhưng được rất nhiều “cậu nhóc” thích, mà toàn là những chàng trai cá biệt, học dở “có tiếng” trong trường. Về khoản “thư tình”, tôi được nhận thường xuyên, vài tháng một lần. Khi thì là một bức thư đẹp, có phong thư chỉn chu, nét chữ cũng đẹp, cách trang trí thư lòe loẹt, vô trật tự, nhưng kì công (từ một cậu nhóc trí thức, học giỏi); lúc lại là một lá thư gấp vội vã, ở nếp gấp còn có vết dơ, mở ra thì có rất nhiều cánh phượng (từ một anh chàng lãng mạn nhưng vụng về); khi khác lại có một bức thư vẻ nguệch ngoạc, thơ lủng củng, chữ viết bằng bút chì, giấy thì xé nham nhở (cậu này quậy và cá biệt)… Mỗi lần mở thư là mỗi lần tâm trạng tôi khác nhau: tò mò, lo sợ, vui vẻ, hoặc…tức giận.
Rồi tôi nhận được những bức thư dài từ một anh chàng duy nhất, vào năm lớp 9. Cậu này dành tình cảm cho tôi suốt những năm tháng còn học cấp 2. Có bức dài tận 3 tờ giấy đôi, có bức nội dung chẳng đâu vào đâu cả, nhưng tôi đọc và cảm thấy thổn thức. Chúng tôi có tình cảm với nhau từ đó… Những bức thư cứ gửi qua lại, ngại ngùng… Chẳng bao giờ nói chuyện khi chạm mặt, chẳng bao giờ tự đưa thư cho nhau, toàn nhờ bạn bè đưa hộ. Đứa nào cũng xấu hổ khi bị bạn bè chọc. Và rồi sự trẻ con lấn át đi những cảm xúc vừa chớm nở. Tôi không viết thư cho cậu ấy nữa và rất sợ khi những bức thư cậu ấy đang giữ sẽ đến tay ban giám hiệu nhà trường (vì còn nhỏ nên tôi rất coi trọng việc học, còn cậu ấy trẻ con đến mức hay đưa thư của tôi cho bạn bè đọc). Tôi tức giận và thể hiện rõ thái độ phũ phàng. Về nhà, tôi đọc hết một loạt thư, rồi đốt sạch. Tôi sợ nếu mẹ đọc thì không cho tôi đi học nữa…
Mãi sau này, khi lớn lên, cậu ấy cũng bảo rằng, cậu ấy đã đốt thư tôi, nhưng đốt trong nước mắt. Đó là khi tình cảm bồng bột tuổi học trò lớn dần theo thời gian, thành một cảm xúc gì đó không thể nào quên được. Suốt những năm cấp 3, chúng tôi học khác trường và mất liên lạc, thi thoảng cậu ấy vẫn mở thư tôi ra và đọc, mỉm cười. Cậu ấy khen tôi viết hay, chữ đẹp, và bảo rằng giá như thời đó cậu ấy đừng trẻ con quá, đừng viết thư dở quá… Tôi cười. Tất cả giờ chỉ còn là những kí ức xa xôi…
19 tuổi, tôi cũng trải qua những rung động đầu đời, cũng biết thế nào là tình yêu đôi lứa. Nhưng tuyệt nhiên chẳng còn bức thư nào cả. Họa chăng đó chỉ là những tin nhắn không dấu, những cuộc chat trên mạng vội vàng, những cuộc điện thoại gấp gáp, hay những bức email thẳng tinh tươm… Tôi biết, khi thời gian trôi đi và mọi thứ dần thay đổi, ta phải biết thích nghi và đừng hoài niệm, so sánh quá nhiều…
Cô bạn khoe: “Có lẽ hắn có tình cảm với ta thật. Vì thời buổi này chàng trai nào mà chịu viết thư chứ, mà nếu viết cũng sợ các cô chê là “sến”, nên họ cũng hạn chế. Những bức thư thi thoảng cũng có kí hiệu chat nữa, khá vui. Ta nghĩ sau này nhìn lại chắc sẽ thích lắm!”.
Tôi cười, nhớ lại những bức thư ngày đó. Tôi đã đốt đi kỉ niệm của mình mất rồi…
Demi Twinkle ®